Bài giảng này xác lập Thời Đại Mạ Vàng không phải là một giai đoạn cân bằng kinh tế tinh tế, mà là một thời kỳ hoang dã, đầy săn mồi "Kỷ Nguyên Nắm Đấm Thép". Trong suốt những năm 1860 cho đến đầu thế kỷ, bức tranh xã hội tân cổ điển—một cỗ máy hài hòa gồm các chủ thể duy lý—đã đâm sầm vào thực tế của quyền lực trần trụi.
Cơ Chế Săn Mồi
Trong khi các nhà kinh tế hàn lâm vẽ nên bức chân dung về các chủ thể duy lý, thực tế lại là một Thị Trường Giá Lên Lớn được thúc đẩy bởi cơn sốt đầu cơ. "Công chúng, cần phải nói rõ, đã phản ứng đầy quyết tâm; khi tin tức 'lan truyền' rằng Gould hay Rockefeller đang mua đường sắt, đồng đỏ hay thép, công chúng đổ xô vào để kiếm một chuyến đi miễn phí." Hành vi này cho thấy thị trường là chiến trường để cưỡi sóng người khác, chứ không phải là một tiện ích phục vụ lao động.
Chiến Tranh Doanh Nghiệp như Một Thực Tế Thể Chất
Sự tích lũy của cải là một cuộc đấu tranh nguyên thủy. Trong 1868: Cuộc chiến của Jay Gould giành Đường sắt Erie và "Cuộc tranh giành Đường sắt Albany-Susquehanna", các phe đối địch thực sự đã cho đầu máy xe lửa đâm vào nhau và đánh giáp lá cà trong các đường hầm bằng gậy gộc và nắm đấm thép. "Nói tóm lại, kinh tế học chính thống đã mang tính biện hộ và thiếu nhạy bén; nó đã ngoảnh mặt làm ngơ trước những thái quá và cuồng nhiệt vốn là bản chất thực sự của bức tranh nước Mỹ."